Về Tin tức

Một góc trà nhỏ

Gác muộn phiền

Một góc trà nhỏ
Một góc nhỏ, một ấm trà muộn, và vài dòng tự sự gửi vào hư hao... ## 🍵 Ngồi lại cùng tôi, uống ngụm trà... Có những ngày thành phố ngoài kia lao xao quá, người ta mải miết chạy theo những hào nhoáng, những vội vã, để rồi vô tình đánh rơi một khoảng lặng phía sau lưng. Lúc ấy, chẳng gì bình yên hơn việc ngồi lại bên nhau. Không cần những lời xáo rỗng, chẳng cần những định kiến vây quanh. Chỉ cần một tách trà ấm khói nhẹ bay, một ánh mắt thấu cảm và một tâm hồn sẵn sàng lắng lại. Ngụm trà đầu tiên có vị chát đắng—như cái thuở ta mới chập chững bước vào đời với bao vết xước. Nhưng đi qua vị chát ấy, đọng lại nơi đầu lưỡi lại là chút ngọt hậu thanh tao. Con người ta cũng vậy, phải nếm qua đủ vị trầm luân mới hiểu hết giá trị của những phút giây tĩnh lặng. ### 🍂 Vui buồn nhân thế, hãy cho qua Đời người suy cho cùng cũng giống như một tách trà: ấm áp lúc ban đầu, đậm đà ở đoạn giữa, và nhạt nhòa khi về cuối. Những tủi hờn, oán giận, hay ngay cả những đỉnh cao vinh quang mà ta từng cố bám chấp lấy... rốt cuộc cũng chỉ là mây nổi. Trà đã pha đến nước thứ ba, thứ tư rồi cũng sẽ cạn. Hà cớ gì phải mang theo những gánh nặng của ngày hôm qua để làm trĩu nặng bước chân ngày hôm nay? > *“Kẻ thức thời biết buông tay khi bão nổi,* > *Người trí tuệ biết mỉm cười trước bể dâu.”* > Hãy để những muộn phiền trôi theo làn khói trà đang tan vào hư không. Duyên đến thì đón nhận, duyên đi thì mỉm cười buông bỏ. Ngồi lại đây, uống cạn chén này, để thấy lòng mình nhẹ tênh như gió thoảng qua thềm. *Gió lay cành trúc la đà,* *Người buông gánh nặng, lòng ta an bài...* 🍂

Chia sẻ bài viết cho bạn bè, mỗi đăng ký sở hữu tác phẩm sẽ được tặng voucher 10% cho đơn kế tiếp.